Sống xa gia đình mới biết cái cảm giác trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi bỗng thấy nồi canh nghi ngút khói, đĩa cá kho béo ngậy đặt dở trên bếp, đèn báo của nồi cơm điện đang sáng là cảm giác sung-sướng-khó-tả-nhất mà mình không thể tìm thấy được ở bất kì nơi nào.

Mình biết. Có ai đó đang đợi mình. Trở về.

Anh nghĩ rất nhiều, nhưng chẳng cái gì ra cái gì cả. Anh thấy hai đứa mình xa lạ với nhau quá. Em không quan tâm gì đến hoa hướng dương, trong khi đầu óc anh thì cứ cuồng loạn vì nó. Nhưng rồi khi em kể về chuyện mấy cái ghế đá, thì anh lại nghĩ trên đời này, nếu không có anh thì em biết kể chuyện này với ai đây. Anh chẳng quan tâm đến đám ghế đá trong trường em màu gì, thú thật là vậy.

Nhưng anh yêu em.

Ngày Hoa Hướng Dương - Nguyễn Thiên Ngân

Nếu mình ăn mặc rách rưới thì mình vẫn có thể là một công chúa trong tâm hồn. Thật dễ để làm một công chúa nếu mặc quần áo dát vàng, nhưng luôn là một công chúa mà không ai hay biết lại là một thắng lợi lớn hơn rất nhiều.”

— Công chúa nhỏ - Frances Hodgson Burnitt
Nếu mình ăn mặc rách rưới thì mình vẫn có thể là một công chúa trong tâm hồn. Thật dễ để làm một công chúa nếu mặc quần áo dát vàng, nhưng luôn là một công chúa mà không ai hay biết lại là một thắng lợi lớn hơn rất nhiều.
— Công chúa nhỏ - Frances Hodgson Burnitt

SONIC - Hi-End Coffee.

22/6, đường 7, khu phố 3, phường Linh Trung, Q.Thủ Đức, TP. HCM (đi thẳng Kha Vạn Cân rẽ Hoàng Diệu 2 là dễ tìm nhất)

Hôm qua Tua rủ đi uống cà phê, thế là gật ngay tắp lự mặc dù thời gian này mình khá bận, cũng đang stress nhưng vẫn muốn lê la với Tua, một phần vì lâu rồi chưa gặp

Tua đưa mình đến quán ruột của Tua, Tua nói hầu như tuần nào cũng ghé quán một lần, Tua đã giới thiệu nó cho mình từ lâu hoắc lâu huơ rồi, cũng hết lời ca ngợi nhưng do xa quá, dưới tít Thủ Đức nên ngại ghé

Tối Tua qua đón mình, mình hỏi Tua về quán cà phê nhỏ ấy, Tua nói nó tuyệt vời lắm, nói chung là khó tả, nhưng tốt nhất là không nên nói gì vì sợ tán hươu tán vượn, mình hi vọng nhiều rồi đến nơi lại thất vọng, mình thấy cũng đúng nên ngồi sau lưng Tua im re luôn.

Đến nơi mở cửa bước vào quán mình đã nghe mùi bánh, rất thơm, điều hòa bật ở nhiệt độ vừa phải, không nóng quá cũng không lạnh quá, rất dễ chịu.

Quán có 2 không gian. Mình ngồi gian trong, đối diện cửa sổ, 2 không gian đều cách âm với nhau và cũng là 2 phong thái hoàn toàn khác nhau. Lúc mình đến thì gian ngoài đang mở bài bức thư tình đầu tiên của Tấn Minh, gian trong bật nhạc Trịnh.

Phải nói là gout nhạc của quán rất hợp với mình, nhẹ nhàng, trữ tình mà có gì đó rất phá cách. Quán cũng không bật volume quá lớn, nghe rất dễ chịu, vừa đủ để vừa nghe nhạc vừa nói chuyện. Nhân viên phục vụ thì dễ thương, ai cũng mặc đồng phục là váy chấm bi nhưng không hề in slogan của quán lên hoặc có bất kì kiểu quảng cáo gián tiếp nào làm mình cảm thấy gần gũi, không có mùi kinh doanh hay chỉ làm vì lợi nhuận gì cả

Gian bên trong lại được chia làm 3 gian, 1 gian Bệt và 2 gian ngồi bàn xếp. Gian nào cũng có một số đặc trưng giống nhau nhất định. Tua nói với mình nhạc của quán sẽ được bật tùy theo ngày và tùy theo thời điểm vì có lần Tua ngồi ở đây từ 9h sáng đến 2h chiều nên biết.

Không gian ở đây cực kì thoải mái, chỉ có một điểm trừ là đồ uống hơi mắc (so với sinh viên) nhưng so ra với các quán khác thì mình nghĩ là vừa phải vì rất ngon và chất lượng.

Mình chụp rất nhiều hình nhưng vì chụp xấu nên chỉ dám post một số tấm gọi là tạm được và là đặc trưng của quán thôi:

[1] Hình chụp khách đã từng đến quán, quen có, lạ có, sau khi chụp đủ một số lượng nhất định và nếu khách muốn, chủ quán sẽ treo lên làm kỉ niệm

[2] & [3]: Ở quán có mấy giá sách nhỏ, thể loại gì cũng có, khi nào rảnh rỗi mình sẽ đến đây lại, đọc mấy quyển ngoại văn. Mình đã ngắm sẵn quyển “Handle with care” vì lỡ thích quote ở bìa sách. Trên giá sách trang trí rất nhiều thứ, đơn giản nhưng mà đẹp

[4]

Trăm năm trước thì ta chưa gặp

Trăm năm sau biết gặp lại không

Cuộc đời sắc sắc không không

Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau

Cái đống chữ thư pháp treo trên tường này không biết của ai viết nhưng mình rất thích thế nên chụp lại :’>

[5]. Cái đèn này mình cũng không biết gọi là gì, chỉ biết phía trên mặt người ta sẽ để nước hoa, sau đó đốt nến ở dưới, đến một nhiệt độ nhất định thì lớp nước ở trên mặt sẽ thơm dần lên, mùi rất dễ chịu, có lẽ là nước hoa chuyên dụng để đốt loại đèn này. Mỗi bàn đều có một cái

[6]. Đây là điều đặc biệt nhất của quán, chủ quán treo các quyển sổ nhỏ thành từng dãy, trước bìa ép hoa/cỏ khô, bên ngoài ghi SONICLOVE, nếu bạn đến đây vào lúc buồn, bạn có thể ghi vào đây, à không, bạn có thể ghi bất cứ điều gì vào đây, sau đó treo lại đúng vào vị trí cũ, người đến sau nếu tò mò sẽ đọc. Hôm qua mình có mở thử mấy quyển, chuyện nào cũng có từ việc mong cho bố khỏi ốm đến việc thích cô bé bàn bên cạnh đến đủ thứ mà nhiều nhất là tình yêu dành cho Sonic, có những người sắp phải đi xa, xa luôn và xa mãi ấy, đều luyến tiếc và yêu cái nơi này, không biết nữa nhưng chỉ mới đến quán lần đầu tiên mình cũng yêu rồi. Tua nói Tua được một anh khóa trên giới thiệu đến đây và đã là khách ruột ở đây mấy năm rồi. Có nhiều anh chị mà Tua biết khi lên thành phố làm việc rồi thỉnh thoảng vẫn ghé quán vì không thể tìm được cái không gian nào như cái không gian này 

[7]: Bình gốm trên kệ sách

[8] & [9] Báo, radio, hoa,… toàn theo phong cách cổ điển, đây cũng là nơi để loa, máy hát, album nhạc của quán, nhìn vào có gì đó rất hoài niệm.

[10]: Đèn này cũng giống đèn để bàn như ở trên kia mình nói nhưng cái này chạy bằng điện và đặt ở góc phòng

Mình hỏi Tua có biết chủ quán là nam hay nữ không bao nhiêu tuổi, Tua nói không biết, kì thực thì mình hơi tò mò vì mình thấy cái phong cách này hơi… đứng tuổi nhưng lại có gì đó rất trẻ trung, nói chung là… khó tả. Chắc chắn mình sẽ đến đây thêm nhiều, rất nhiều lần nữa. Mình hẹn Tua rồi, khi nào rảnh Tua sẽ dẫn mình đi, đi đến khi nào nhớ được đường mình sẽ đi một mình

Mình chỉ muốn nói là: các bạn nếu có dịp hãy ghé thử quán một lần và nhớ trang bị tâm lí cho thật tốt vì rất có thể sẽ không kìm được lòng mà ghé nó thêm nhiều lần nữa đâu :’>. Nó thật sự rất tuyệtttttttttttttttttt. Mình hứa.

Cháu không thích những nơi hay những người chẳng có khiếm khuyết nào. Cháu cho rằng một người thực sự hoàn hảo sẽ rất đáng chán
Anne Tóc Đỏ Làng Avonlea -  Lucy Maud Montgomery

Rồi cũng đến lúc phải đi
Chứ ở lại thì
Cũng khổ
Rồi mình cũng phải bỏ nhau lần nữa
Mà lần này là bỏ thật, bỏ luôn.

Vẫn hiểu mình phải khi nắm khi buông
Vì người đó cũng lúc buông, lúc nắm
Nhưng vẫn cứ có điều gì buồn lắm
Như sớm mai thức dậy đã mùa đông.

Đừng hỏi hoài rằng có đớn đau không
Dẫu ta chẳng phải là người ở lại
Người ở lại luôn là người bị hại
Kệ kẻ đi cũng nát hết trong lòng.

Nhưng ra ta vẫn sẽ đi mà
Ta vẫn
Tình yêu nào qua nổi được trăm năm.

Nguyễn Thiên Ngân - Tình yêu nào qua nổi được trăm năm? (via hoc-sinh-gioi)
Mèo nhà mình
Ngày đem Mèo về nuôi thì Mèo mới xa mẹ chưa đầy tháng tuổi, hơi yếu và kêu suốt. Nuôi Mèo được gần 1 tháng thì đã lớn gấp rưỡi so với lúc mang về
Mèo ăn khỏe, hiếu động và lì. Thích trèo rào ra ngoài chơi với các chó bác chó cô khác mặc dù bị cào cấu cắn xé vì tranh giành địa bàn. Đã thế Mèo còn trẻ và đẹp trai nhất xóm nên mình tự đặt luôn cho nó danh hiệu Nam khôi thân thiện (ngoài ra còn là Nam khôi ở bẩn và tè bậy nữa :’3)
Ngày nhận Mèo về nuôi, mình không ngờ tới việc có nhiều lúc đi cả ngày, ở nhà không ai coi Mèo nên nuôi được mấy bữa phải kiếm xích xích nó lại, thương lắm, Mèo ở nhà buồn, kêu suốt, có lúc quậy quá mắc dây vào cột nhà kêu ăng ẳng. Nhiều khi thì kêu vì đói. May có bác hàng xóm ở cạnh cũng nuôi chó, thỉnh thoảng chạy qua đút cho Mèo bát cơm hay tô nước. Bác quí Mèo lắm, bác khen Mèo dễ thương, đặt tên Mèo là Đốm, bày mình dắt Mèo đi tiêm rồi mua xương cho Mèo gặm, bla bleu
Mình thương Mèo. Vừa muốn nuôi lại không thể nuôi được, mấy nay chạy deadline, làm tiểu luận, thuyết trình lung tung, mệt trong người, không chăm được cho nó, chưa kể mai này còn đi học thêm và đi làm thêm nữa, ở nhà không ai chăm Mèo thì tội. Mình quyết định gửi sang nhà bạn nuôi hộ vì không còn cách nào khác, chỉ có thể chọn cách tốt nhất cho Mèo. Tình yêu trên lý thuyết của mình không thể nuôi Mèo lớn, không thể chăm cho Mèo được, Mèo ở nhà một mình mà bị làm sao chắc mình cũng không sống nổi.
Sáng chở Mèo qua nhà bạn mồ hôi nhễ nhại, Mèo không ngại người lạ, gặp ai cũng quấn lấy, nhìn đến là yêu. Mình nói mà, Mèo dễ thương cực.
Nuôi Mèo chưa được một tháng, tuy hơi cực vì vừa phải làm mẹ nó nữa nhưng xa nó thì nhớ vô cùng, về nhà thấy vắng, trống trải, thiếu mất cái gì đó, tự nhiên cũng buồn
Lúc sáng đi về bác hàng xóm qua nhà mình, đứng Đông, đứng Tây, ngó tới ngó lui không thấy Mèo đâu thì hỏi, bác quở mình sao lại đưa Mèo đi, Mèo dễ thương như vậy không để mà nuôi, mình cũng chỉ biết cười trừ, chẳng biết nói gì.
Đang ngồi học nhớ quá đem điện thoại ra lục lại mấy tấm ảnh chụp Mèo lúc đang ngủ, nhìn mà ngồi cười một mình rồi muốn viết linh tinh mấy dòng, vừa viết vừa khóc, đến là lạ chứ…

Mèo nhà mình

Ngày đem Mèo về nuôi thì Mèo mới xa mẹ chưa đầy tháng tuổi, hơi yếu và kêu suốt. Nuôi Mèo được gần 1 tháng thì đã lớn gấp rưỡi so với lúc mang về

Mèo ăn khỏe, hiếu động và lì. Thích trèo rào ra ngoài chơi với các chó bác chó cô khác mặc dù bị cào cấu cắn xé vì tranh giành địa bàn. Đã thế Mèo còn trẻ và đẹp trai nhất xóm nên mình tự đặt luôn cho nó danh hiệu Nam khôi thân thiện (ngoài ra còn là Nam khôi ở bẩn và tè bậy nữa :’3)

Ngày nhận Mèo về nuôi, mình không ngờ tới việc có nhiều lúc đi cả ngày, ở nhà không ai coi Mèo nên nuôi được mấy bữa phải kiếm xích xích nó lại, thương lắm, Mèo ở nhà buồn, kêu suốt, có lúc quậy quá mắc dây vào cột nhà kêu ăng ẳng. Nhiều khi thì kêu vì đói. May có bác hàng xóm ở cạnh cũng nuôi chó, thỉnh thoảng chạy qua đút cho Mèo bát cơm hay tô nước. Bác quí Mèo lắm, bác khen Mèo dễ thương, đặt tên Mèo là Đốm, bày mình dắt Mèo đi tiêm rồi mua xương cho Mèo gặm, bla bleu

Mình thương Mèo. Vừa muốn nuôi lại không thể nuôi được, mấy nay chạy deadline, làm tiểu luận, thuyết trình lung tung, mệt trong người, không chăm được cho nó, chưa kể mai này còn đi học thêm và đi làm thêm nữa, ở nhà không ai chăm Mèo thì tội. Mình quyết định gửi sang nhà bạn nuôi hộ vì không còn cách nào khác, chỉ có thể chọn cách tốt nhất cho Mèo. Tình yêu trên lý thuyết của mình không thể nuôi Mèo lớn, không thể chăm cho Mèo được, Mèo ở nhà một mình mà bị làm sao chắc mình cũng không sống nổi.

Sáng chở Mèo qua nhà bạn mồ hôi nhễ nhại, Mèo không ngại người lạ, gặp ai cũng quấn lấy, nhìn đến là yêu. Mình nói mà, Mèo dễ thương cực.

Nuôi Mèo chưa được một tháng, tuy hơi cực vì vừa phải làm mẹ nó nữa nhưng xa nó thì nhớ vô cùng, về nhà thấy vắng, trống trải, thiếu mất cái gì đó, tự nhiên cũng buồn

Lúc sáng đi về bác hàng xóm qua nhà mình, đứng Đông, đứng Tây, ngó tới ngó lui không thấy Mèo đâu thì hỏi, bác quở mình sao lại đưa Mèo đi, Mèo dễ thương như vậy không để mà nuôi, mình cũng chỉ biết cười trừ, chẳng biết nói gì.

Đang ngồi học nhớ quá đem điện thoại ra lục lại mấy tấm ảnh chụp Mèo lúc đang ngủ, nhìn mà ngồi cười một mình rồi muốn viết linh tinh mấy dòng, vừa viết vừa khóc, đến là lạ chứ…

Anh có biết ký ức khứu giác là loại ký ức duy nhất không bao giờ phai tàn không ? Khuôn mặt của những người ta yêu thương nhất rồi cũng nhòa dần theo thời gian, nhưng mùi hương thì không bao giờ.
CHUYẾN DU HÀNH CỦA NGÀI DALDRY - Marc Levy
Sự thật là có những thứ trên đời không thể mua và không cách nào giành được, những thứ chỉ có thể được tặng, và một trong những thứ đó là tình yêu…
Nàng Anna xanh xao - Heinrich Böll