“Mẹ sực hiểu ra, thời gian để đọc sách, cũng chính là thời gian mình mở lòng ra với bản thân, với những người đã suy nghĩ một cách cẩn trọng về sự vật, với những người đã quan sát thế giới từ nhiều góc độ khác nhau, là thời gian mà chúng ta vượt lên sự tịch mịch để trưởng thành một cách lặng lẽ.”

— DÙ CON SỐNG THẾ NÀO, MẸ CŨNG LUÔN ỦNG HỘ - Gong Ji Young
Mẹ sực hiểu ra, thời gian để đọc sách, cũng chính là thời gian mình mở lòng ra với bản thân, với những người đã suy nghĩ một cách cẩn trọng về sự vật, với những người đã quan sát thế giới từ nhiều góc độ khác nhau, là thời gian mà chúng ta vượt lên sự tịch mịch để trưởng thành một cách lặng lẽ.
— DÙ CON SỐNG THẾ NÀO, MẸ CŨNG LUÔN ỦNG HỘ - Gong Ji Young
Có nhiều loại tình yêu, con biết không. Đôi khi, một tình yêu lớn trong đời không có nghĩa là kéo dài… biết đâu khi chấm dứt, nó mới trở thành tình yêu lớn.
Barbara Taylor Bradford, Ba tuần ở Paris (via miss-jolielaide)
Dù có nông cạn và bằng phẳng đến đâu, cuộc đời này cũng đáng để sống.
Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương - Haruki Murakami

2 năm

Bạn vẫn còn nhớ mình?

Ánh mắt bạn dành cho mình vẫn không thay đổi. Còn mình thì vẫn không khỏi run rẩy trước ánh mắt ấy. Chỉ một giây phút thôi, vậy mà mình đã nghĩ đến bạn, suốt cả ngày hôm qua, hôm kia hôm nay và có lẽ cả ngày mai nữa

Hôm qua, trên hàng ghế giám khảo, bạn nhìn mình và cười, mình cuời, bạn cũng cười, tự nhiên khoảnh khắc ấy mình thấy khoảng cách giữa chúng ta thật gần. Bạn già dặn trông thấy, hồi còn năm nhất bạn so với lứa tụi mình không khác là bao nhưng có lẽ do công việc bên Đoàn, Hội nhiều quá lại bận bịu học hành nên bạn tiều tuỵ và gầy hơn hẳn

Mình vẫn quan sát bạn, bất cứ khi nào có thể, thật đấy

Mình thích nụ cười của bạn, thích tất cả những gì thuộc về bạn, cả cái sự khó tính và khó chiều + khó ưa kia nữa ;))

Mà chẳng hiểu sao chỉ gặp lại bạn có 2 ngày, tim mình nó nhảy lò cò luôn =.=

Nếu con hỏi mẹ “Con nên gặp gỡ người đàn ông thế nào?” và yêu cầu mẹ trả lời ngắn gọn trong mười từ, thì trước tiên mẹ sẽ nói:

"Con hãy gặp gỡ người đàn ông biết chia tay."

Dù con sống thế nào mẹ cũng luôn ủng hộ - Gong Ji Young.

BẠN KIA

Bạn này là bạn mình không bao giờ ngờ tới sẽ là một phần nhỏ trong cuộc đời mình

Không ngờ sẽ chiếm một vị trí trong tim mình

Càng không ngờ là bây giờ mình lại ngồi đây viết về bạn ấy

Mình gặp bạn ấy đầu năm nhất

Lúc bạn ấy bước vào lớp mình hơi có chút ấn tượng vì bạn ấy… gầy quá

Sau rồi mình ấn tượng cái cách bạn ấy cười và nói chuyện, bạn ấy rất giỏi, rất rất giỏi, cho đến tận bây giờ khi tiếp xúc lại mình vẫn ngưỡng mộ bạn ấy như ngày xưa. À, Phương kêu bạn ấy đẹp trai :)) =))

Bạn ấy hay để ý mình, mình biết. Mỗi lần nhìn xuống lớp thường dừng lại chỗ mình khá lâu, có một lần mình và bạn ấy đã nhìn nhau, mắt chạm mắt rồi lướt qua thật nhanh

Điều mình nhớ nhất giữa mình và bạn ấy là có một lần mình phải chạy xuống VJCC nhận áo giờ Trái Đất, lúc đi từ ngoài sân trường vào sảnh A, do trưa nắng, vừa đi vừa cúi gằm mặt không để ý, gần vào đến hành lang ngước lên thì thấy bạn ấy ngẩn tò te nhìn mình từ bao giờ, bị mình nhìn thấy, bạn ấy giật mình quay đi chỗ khác. Lúc ấy mình cũng nhát, sợ quá chạy thục mạng 1 mạch lên tầng 5. Lúc lên đến nơi thở như heo nhưng vui lắm

Sau 2 năm gặp lại bạn ấy, bạn ấy vẫn như ngày nào, vẫn dành cho mình cái nhìn rất ấm áp và quan tâm đến từng cử chỉ nhỏ nhất của mình. Chả hiểu sao trường bé tẹo thế mà 2 năm rồi mới gặp lại bạn ấy, chắc do không có duyên nhưng dù sao thì với mình, được gặp bạn ấy trong cuộc đời này đã là một niềm hạnh phúc rồi :”)

[BÌNH PHƯỚC - 11.10.14]

Chuyến đi khởi hành trước thời điểm thi giữa kì 01 ngày

Vượt hơn 100km đường nhựa và 20km đường đất, chúng tôi đã đến Bình Phước trong tình trạng liệt nửa người, ê mông và mỏi cẳng

À, cơ bản là sau chuyến đi thì mình cũng có ấn tượng khá nhiều với mảnh đất và người dân ở đây.

Ấn tượng đầu tiên là cao su, có rất nhiều cao su

Tiếp là bà Q,  đã gần 80 rồi mà vẫn lái xe máy chạy phăm phăm hơn chục cây số không biết mệt là gì

Kế là mợ Q, siêu đa năng và giỏi, chặt dừa pặp pặp, mình nhìn lác cả mắt. Đúng là vùng miền như thế nào thì sẽ sản sinh ra những con người như thế. Hầu hết những người phụ nữ mình gặp ở đây, rất… “dove”, dáng người thô và cư xử không formal như ở thành phố nhưng mình thích!!!!! Họ rất thân thiện, hiếu khách, và dễ gần. So toẹt!

(Nhưng bonus thêm là cái thằng osin (nằm võng) chở mình chạy xe như xi cà we. Thắng xe đã si đa rồi mà nó còn phóng như ăn cướp làm mình suýt rớt tim ra ngoài mấy chục lần)

Kể tiếp, sau là vườn nhà bà Q, super to và nhiều cây (ăn trái), bao la bạt ngàn, có 1 cái ao nữa, rất mát

Mà, nâng cao là, đây mới quan trọng, cái mình thích nhất trong chuyến đi này là 20km đường đất đỏ, trơn, lầy, hơn nữa không bằng phẳng mà cứ cách 50cm lại có 1 hố nước chiếm hết bề ngang mặt đường, thành ra cứ chạy lượn vòng số 8 thôi, khá bi kịch

Chạy con đường này làm mình nhớ đến đoạn clip truyền cảm hứng cho nhiều người dám tạo ra sự khác biệt [https://www.youtube.com/watch?v=aAyPxS7T0fc], nhờ sàn gỗ trơn mà những cậu bé mới giữ thăng bằng được trên sân cỏ, cầu môn nhỏ nên những cú sút mới chuẩn xác và dễ dàng đến thế, mình nghĩ đến con đường này, và nói với Nam osin “ai mà phóng vèo vèo trên cái đường này chắc ra ngoài xa lộ làm Trùm luôn mày ha”, và có biết mình nghĩ gì tiếp theo không? Nghĩ đến bài NCKH của mình, nghĩ đến vấn đề mình đang gặp phải, và mình thấy vui :)) + thêm tin nhắn/comment của bạn februaryspring + tiny-time-tiny + ao-den. Nói chung ngày hôm đó là một ngày rất tuyệt. Kể từ hôm đó trở đi mình đã luôn nhắc nhở mình rằng: You are all perfect and beautiful. Thế đấy. Nói chung là mình giống đang bị điên. 

Hôm qua thầy đã rep lại mail của mình.

Mọi chuyện chẳng diễn ra như mình nghĩ

Mình bị buồn.

Thầy là người mình tin tưởng nhất vậy mà cuối cùng lại là người làm mình thất vọng nhất. Có lẽ suy nghĩ của 1 người trẻ và từng trải sẽ có phần hơi dè dặt và cẩn trọng? Chả biết. Mà mình buồn, buồn thúi tim gan luôn 

Trong mail mình đã nói rất nhiều, và thà là mình nói nó như kiểu đọc thuộc lòng hay đối phó cho có đi, đằng này  mình dùng cả sự chân thành và nhiệt huyết để nói, vì mình tin thầy, nhưng những gì thầy nói với mình như kiểu lấy một gáo nước lạnh tạt cái “ào!” khi đám lửa vừa mới nhen nhóm, và xong. Thầy đã kết thúc luôn cái hi vọng cuối cùng của mình.

Trong “Luận về yêu” mình đã đọc được mẩu chuyện thế này: có 1 đôi nam nữ yêu nhau, điểm nào cũng hợp, cả từ cách ăn uống, đi đứng, nói năng, tư tưởng, lối sống, v…v…những tưởng là 2 người sẽ lấy nhau nhưng không, vào ngày cuối cùng trước đám cưới, lúc hai người đang dùng bữa tối ở một nhà hàng, cô gái đã tỏ ý kì thị và mỉa mai khi thấy những người nghèo đứng trước cửa kính nhìn vào trong với đôi mắt thòm thèm. Xong luôn. Chàng trai thất vọng tràn trề. Và đám cưới dừng lại. Tự dưng chuyện này xảy ra lại làm mình nhớ đến câu chuyện mình vừa đọc kia, lúc trước mình cũng tưởng thầy giống mình, sẽ phản ứng giống mình khi gặp cùng một vấn đề nhưng giờ thì cũng xong luôn.

Lúc mình chia sẻ suy nghĩ của mình với con bạn thân, nó vỗ tay rầm rầm, vỗ chân rào rào, mình vui gì đâu nhưng tiếc là nó không ở đây và cũng chẳng học cùng ngành với mình chứ nếu không chắc mình đã có nó cùng điên loạn rồi. Lúc này mới thấy nó tuyệt vời làm sao. Cảm giác tự nhiên khi cả thế giới quay lưng lại với mình mà vẫn có một người tin tưởng mình thật tuyệt vời. Mình chưa bao giờ yêu quí nó và thấy nó tuyệt vời đến thế.

Chán chường quay lại với đề tài cũ, dù gì mình cũng đã tính đường lui. Nếu không có đề tài nhiệt huyết thật sự để làm thì mình sẽ làm nó như một bản nháp cho khóa luận vậy. Hôm nay ở nhà một mình, ăn một mình, chẳng ngon chút nào. Xào mì với cà chua và dưa leo, xắn tay áo xào xào nấu nấu cũng nhiệt tình lắm nhưng cuối cùng chỉ ăn được một nửa rồi đổ đi, bật laptop gõ gõ mấy dòng bức xúc rồi đi học bài tiếp. Haizzzzzz, mình chẳng biết mình đang làm gì và làm có đúng không nữa :((