…cứ cố kìm hãm yêu đương mãi, cuối cùng ta sẽ đánh mất khả năng yêu. Có lẽ đó chính là điều tệ hại nhất trong đời: không thể đem lòng yêu ai được nữa.
CỨU VỚI, XIN THA THỨ - Frédéric Beigbeder
  • - Đừng có đi sát vào vách núi, có những tảng đá nhìn qua có vẻ vững chắc, nhưng thực tế đã bị mưa gió ăn mòn ở dưới lung lay rồi đấy
  • - Giống như trái tim người ta, nhìn qua thì có vẻ vẫn còn tốt cả, thực tế đã vỡ vụn hết rồi.




Trước cửa nhà bố trồng một cây si.
Cây lớn rất nhanh, hồi hè mình về đã phủ rợp một góc sân rồi
Ngồi nói chuyện với cô mình mới biết đó là cây của bố trồng. Cô còn nói đùa, bảo mình “bố đã trồng sẵn cho con gái một cây si rồi đấy”
Thật ra trước kia các bạn bên Đô thị đã trồng một cây-gì-đấy nhưng nó chết mất. Sau rồi các bạn cũng làm lơ luôn. Thấy thế bố mình đi xin Si về trồng. Si rất ngoan, mỗi lần các bạn Đô thị đi tưới nước hay bón phân ở các bồn cây khác đều chừa Si ra nhưng Si không giận gì cả. Chắc Si thương bố, bố mình ngày nào cũng tưới nước và làm cỏ cho Si hết nên Si phát triển còn hơn cả mấy bạn cây bên cạnh khác.
Mình thương Si nhiều ơi là nhiều.
Gần đây có một bác mở tiệm sửa đồng hồ lưu động gần gốc Si, Si thương Bác, dịu dàng tỏa bóng che chở cho cái tiệm đồng hồ nhỏ ấy. Thỉnh thoảng mấy bác hàng xóm gần nhà kéo nhau ra gốc Si đánh cờ tướng, Si đều khẽ đưa cành lá reo vui, phe phẩy nhẹ nhàng và duyên dáng lắm lắm.
Dưới gốc Si ấy, bọn trẻ con chơi bi, người lớn đánh cờ, thỉnh thoảng còn có một tổ chim nhỏ xuất hiện, tụi con nít hùa nhau trèo lên bắt bị mẹ mình cầm chổi ra đuổi. Thình thoảng lại có cả những tiếng cười giòn tan giữa trưa hè oi ả.
Gốc Si ấy rồi sẽ chứng kiến lũ trẻ lớn lên, che chở và mang lại những ngọt lành cho tuổi thơ của đám nhóc, và cũng sẽ chứng kiến những đổi thay của cái xóm nhỏ ấy, từng ngày.
Mình muốn thấy Si lớn, muốn thấy Si già đi, muốn chăm sóc Si, muốn thấy sự dịu dàng của Si, muốn thấy Si yêu thương cả những người mà Si chưa gặp. Hồi mình về, có một cặp vợ chồng trẻ ở cách đấy mười mấy cây số đi ăn xin, vợ bị bệnh gan, chồng phải cõng suốt. Đến trưa nắng, họ ngồi nghỉ dưới gốc Si, Si cũng thương yêu tỏa bóng. Mình đã nói mà, Si rất ngoan, rất hiền, rất dịu dàng
Đi xa rồi, Si tự nhiên trở thành một người thân thuộc trong gia đình mình. Cô nói đợi đến khi Si lớn chắc mình đã có chắt để bế, mà giả là đến lúc ấy chẳng biết mình có sống ở đây nữa không hay đã quên cái xóm nhỏ này mà lên thành phố lập nghiệp rồi. Tự nhiên thấy chạnh lòng
Không biết có phải cây Si do bố trồng nên mình yêu thương nó nhiều hơn hay không nhưng thật sự thì như mình nói đấy, mình thương Si, nhiều ơi là nhiều luôn

Trước cửa nhà bố trồng một cây si.

Cây lớn rất nhanh, hồi hè mình về đã phủ rợp một góc sân rồi

Ngồi nói chuyện với cô mình mới biết đó là cây của bố trồng. Cô còn nói đùa, bảo mình “bố đã trồng sẵn cho con gái một cây si rồi đấy”

Thật ra trước kia các bạn bên Đô thị đã trồng một cây-gì-đấy nhưng nó chết mất. Sau rồi các bạn cũng làm lơ luôn. Thấy thế bố mình đi xin Si về trồng. Si rất ngoan, mỗi lần các bạn Đô thị đi tưới nước hay bón phân ở các bồn cây khác đều chừa Si ra nhưng Si không giận gì cả. Chắc Si thương bố, bố mình ngày nào cũng tưới nước và làm cỏ cho Si hết nên Si phát triển còn hơn cả mấy bạn cây bên cạnh khác.

Mình thương Si nhiều ơi là nhiều.

Gần đây có một bác mở tiệm sửa đồng hồ lưu động gần gốc Si, Si thương Bác, dịu dàng tỏa bóng che chở cho cái tiệm đồng hồ nhỏ ấy. Thỉnh thoảng mấy bác hàng xóm gần nhà kéo nhau ra gốc Si đánh cờ tướng, Si đều khẽ đưa cành lá reo vui, phe phẩy nhẹ nhàng và duyên dáng lắm lắm.

Dưới gốc Si ấy, bọn trẻ con chơi bi, người lớn đánh cờ, thỉnh thoảng còn có một tổ chim nhỏ xuất hiện, tụi con nít hùa nhau trèo lên bắt bị mẹ mình cầm chổi ra đuổi. Thình thoảng lại có cả những tiếng cười giòn tan giữa trưa hè oi ả.

Gốc Si ấy rồi sẽ chứng kiến lũ trẻ lớn lên, che chở và mang lại những ngọt lành cho tuổi thơ của đám nhóc, và cũng sẽ chứng kiến những đổi thay của cái xóm nhỏ ấy, từng ngày.

Mình muốn thấy Si lớn, muốn thấy Si già đi, muốn chăm sóc Si, muốn thấy sự dịu dàng của Si, muốn thấy Si yêu thương cả những người mà Si chưa gặp. Hồi mình về, có một cặp vợ chồng trẻ ở cách đấy mười mấy cây số đi ăn xin, vợ bị bệnh gan, chồng phải cõng suốt. Đến trưa nắng, họ ngồi nghỉ dưới gốc Si, Si cũng thương yêu tỏa bóng. Mình đã nói mà, Si rất ngoan, rất hiền, rất dịu dàng

Đi xa rồi, Si tự nhiên trở thành một người thân thuộc trong gia đình mình. Cô nói đợi đến khi Si lớn chắc mình đã có chắt để bế, mà giả là đến lúc ấy chẳng biết mình có sống ở đây nữa không hay đã quên cái xóm nhỏ này mà lên thành phố lập nghiệp rồi. Tự nhiên thấy chạnh lòng

Không biết có phải cây Si do bố trồng nên mình yêu thương nó nhiều hơn hay không nhưng thật sự thì như mình nói đấy, mình thương Si, nhiều ơi là nhiều luôn

Anonymous asked:

giữa 2 ngôn ngữ là tiếng anh và trung quốc thì ngôn ngữ nào đang thịnh hành hơn hả c ? C có thể cho e biết đc những khó khăn và thuận lợi khi theo học 1 trong 2 ngôn ngữ đó đc k :d

Chào em, chị cũng hổng biết là mình có “xủng xà xủng xẻng” gì trên Tumblelog của mình không mà em lại chọn chị để “gửi vàng” thế này Ò_ó

Ở miền Nam thì hai thứ tiếng thịnh hành nhất là Nhật và Anh, thứ 3 là tiếng Hàn chứ không có tiếng Trung em ạ, tiếng Anh  người ta học nhiều nên hơi phổ biến thành ra học tiếng Nhật thì dễ xin học bổng hơn và cơ hội xin việc cũng cao hơn

Tuy nhiên nếu em muốn tìm hiểu về tiếng Trung thì chị cũng xin giả nhời theo quan điểm cá nhân thế này: tiếng Trung là tiếng kiểu âm ngữ (tonal language), tức là nghĩa của nó sẽ thay đổi rất nhiều khi em thay đổi ngữ điệu đọc. Thêm vào đó, nó có hàng ngàn kí tự phức tạp phải học thuộc nên đòi hỏi rất nhiều sự kiên trì, thời gian đầu sẽ là cả một thử thách lớn đấy. Tuy nhiên nếu em học được tiếng Trung thì em sẽ học được Nhật khá dễ dàng, thông thạo tiếng Trung sẽ biết được gần 1/2 bảng chữ cái tiếng Nhật, tiếng Trung là khởi nguồn của tiếng Nhật và tiếng Trung thì hay hơn tiếng Nhật nên em cứ từ từ suy nghĩ nhé

Khuyến cáo thêm: Trung ngữ là ngôn ngữ khó học thứ 2 Thế giới sau tiếng Arab :3

Anh có học tiếng Trung, nên xin confirm là đường đi từ bảng chữ cái tới thông thạo tiếng Nhật còn xa lắm. Cả Trung và Nhật đều khó, tùy theo em thích ngôn ngữ và văn hóa nào hơn hãy chọn học. Chọn vì công việc học hại não lắm, và hết ít nhất 2 năm.
~> À, ý kiến giữa Trung và Nhật là em được góp ý từ một chị học tiếng Nhật trường em và một chị học tiếng Trung bên trường Nhân văn nên em cũng hông rõ lắm đâu ạ :’3. Nhưng em khá tin tưởng vì 2 chị ấy học rất giỏi :3
athousandblackrain:

"Ừ, phải rồi. Chia tay nhau, sợ đâu phải sợ lúc nói chia tay. Mà sợ là sợ những tháng ngày về sau thiếu nhau. Cảm giác quay về lại vỏ ốc trơ trọi của bản ngã tan hoang và mất mát, hoang phế một nửa mảnh hồn mới thực là đáng sợ…" - Trác Thụy

athousandblackrain:

"Ừ, phải rồi. Chia tay nhau, sợ đâu phải sợ lúc nói chia tay. Mà sợ là sợ những tháng ngày về sau thiếu nhau. Cảm giác quay về lại vỏ ốc trơ trọi của bản ngã tan hoang và mất mát, hoang phế một nửa mảnh hồn mới thực là đáng sợ…" - Trác Thụy

Reblogged from athousandblackrain

Các nhà thơ thường mô tả tình yêu như một thứ tình cảm mà ta không thể kiểm soát, một thứ vượt lên logic và lương thứ thông thường. Anh thấy đúng là như vậy. Anh đâu định là sẽ yêu em, cũng không nghĩ là em lại có thể yêu anh. 

Nhưng khi ta gặp nhau, rõ ràng là không ai trong chúng ta có thể kiểm soát được điều sẽ xảy ra. Chúng ta yêu nhau, bất chấp mọi khác biệt, và khi yêu, một điều gì đó hiếm hoi và đẹp đẽ đã hình thành. Đối với anh, tình yêu như thế chỉ xảy ra một lần thôi, đó là lý do tại sao mỗi phút chúng ta bên nhau đều được niêm phong trong ký ức. Anh sẽ không bao giờ quên dù chỉ một khoảnh khắc.

- Noah/Nhật Ký - Nicholas Spark

Phần lớn cuộc đời tôi được dành cho những nỗ lực không khóc trước mặt những người yêu quý tôi […]

Bạn nghiến chặt răng, nhìn lên trần nhà. Bạn tự nhủ rằng nếu họ thấy bạn khóc, nước mắt sẽ làm tổn thương họ. Và bạn sẽ chẳng là gì ngoài một NỖI BUỒN THƯƠNG trong cuộc sống của họ. Nhưng bạn không được trở thành một nỗi buồn thương vô hạn như vậy nên bạn sẽ không khóc. Bạn tự nhủ những điều này với chính mình trong khi mắt vẫn đang nhìn lên trần nhà, rồi sau đó nuốt nước mắt vào trong mặc dù cổ họng bạn khô khốc.

Để rồi cuối cùng bạn cũng nhìn vào mắt người yêu quí bạn và mỉm cười rạng rỡ

The fault in our stars - John Green

GIÁO SƯ HARVARD VÀ LỜI KHUYÊN DÀNH CHO SINH VIÊN CHÂU Á

1. ĐỪNG MẮC NỢ
Nếu phải lựa chọn giữa một đại học công lập nhỏ, bình thường với một đại học tư lớn, danh giá nhưng đắt đỏ, hãy chọn cái đầu tiên. Việc không mắc nợ tiền học phí sẽ khiến bạn nhẹ nhõm và có lợi hơn nhiều.

2. TÍCH CỰC THAM GIA CÁC HOẠT ĐỘNG TẬP THỂ
Qua những hoạt động này, bạn sẽ biết làm cách nào để giao tiếp được với mọi người cũng như cảm thông, giúp đỡ người khác. Đây chính là cơ sở cho “tố chất lãnh đạo” thường được nhắc tới trong văn hóa Mỹ. Khi xin việc, bạn sẽ được chú ý đặc biệt. Đừng bao giờ nghĩ rằng những hoạt động mình tham gia chỉ gói gọn trong phạm vi nhà trường mà thôi.

3. ĐỪNG HỌC TIẾN SĨ NGÀNH KHOA HỌC XÃ HỘI.
Trừ khi bạn không thể sống thiếu học thuật. Việc học tiến sĩ chẳng giúp được gì cho những công việc trên thực tế.

4. ĐỪNG HỌC LUẬT
Trừ khi bạn có thần kinh thép. Luật sư luôn phải đại diện đi đòi quyền lợi cho người khác, áp lực vô cùng lớn. Tự sát là nguyên nhân đầu tiên trong bảng xếp hạng về những cái chết bất thường của giới luật sư.

5. HÃY CHƠI THỂ THAO
Theo nhiều nghiên cứu cho thấy, những người say mê một môn thể thao trong trường đại học, sau khi ra trường sẽ có thu nhập cao hơn nhiều so với người không bao giờ chơi thể thao. Người Mỹ chơi thể thao không phải chỉ để tăng cường thể lực, mà còn để rèn luyện đấu trí và tố chất lãnh đạo. Không ai có thể cạnh tranh với đội trưởng một đội thể thao trong trường đại học, ngay cả khi anh ta đi xin việc ở phố Wall.

6. ĐỪNG SỐNG THEO KỲ VỌNG CỦA CHA MẸ
Hãy làm những công việc mình thật sự yêu thích. Carly Fiorina, nữ CEO của tập đoàn máy tính khổng lồ Hewlett-Packard, đã từng nói: “Đừng bao giờ bán linh hồn mình.”

7. HÃY TẬP LÀM MỘT VIỆC MÀ BẠN KHÔNG THÔNG THẠO
Như Socrates đã từng nói, người ta vị tất đã hiểu hết bản thân. Thế nên, hãy cho bản thân một cơ hội mới.

8. LẤY CHÍNH MÌNH ĐỂ ĐỊNH NGHĨA THÀNH CÔNG
Đừng lấy những thứ bên ngoài (chẳng hạn như tiền) để định nghĩa thành công.

9. CÔNG VIỆC TỐT DO CHÍNH MÌNH TÌM THẤY
Công việc tốt do chính mình tìm thấy, chứ không phải từ trên trời rơi xuống.

10. CHỌN MÔN TÂM LÝ HỌC VỀ “HẠNH PHÚC”
Ở Harvard, đây là một trong những môn “hot” nhất.

11. HỌC MÔN NGHỆ THUẬT BIỂU DIỄN
Xã hội Mỹ là một sân khấu lớn. Từ giáo sư, chính trị gia, CEO, đến luật sư, ký giả, nhà quân sự… không biết biểu diễn thì đều khó ngóc đầu lên được.

12. HỌC CÁCH KHEN NGỢI NGƯỜI KHÁC
Biết cách làm một diễn viên giỏi, đồng thời cũng phải biết cách làm một khán giả tốt. Đôi khi bạn thấy quan hệ con người trong xã hội Mỹ có vẻ hơi xa cách, đó chẳng qua là vì thiếu những lời ấm áp và những cử chỉ chân thành.

13. SỬ DỤNG DỊCH VỤ TƯ VẤN NGHỀ NGHIỆP
Một phần không thể thiếu của đại học Mỹ chính là cơ quan tư vấn hướng nghiệp. Đội ngũ chuyên nghiệp sẽ giúp bạn phân tích sở trường, sở đoản cá nhân, phân tích tình hình thị trường, đưa ra lời khuyên về nghề nghiệp cũng như bí quyết phỏng vấn thành công, và giúp bạn sửa đơn xin việc.

14. ĐIỀM TĨNH KHI BỊ TỪ CHỐI

15. ĐỪNG NGẠO MẠN
Dù có đậu vào Harvard cũng đã là gì ghê gớm

16. ĐỪNG QUÁ CẦU TOÀN
Đừng tạo cho mình những áp lực không cần thiết. Sống đâu chỉ có học hành và công việc, còn bao nhiêu thứ khác nữa chứ!

17. TỰ KIẾM TIỀN TRANG TRẢI KHI HỌC ĐẠI HỌC
Đây chính là quá trình tích lũy kinh nghiệm làm việc. Điều này rất quan trọng, nhưng đa phần sinh viên châu Á không làm được, thậm chí một số còn cho rằng không cần thiết. Kỳ thực, những người tự kiếm tiền trang trải mới là những người biết giá trị của cuộc sống.

18. MỤC TIÊU
Chỉ cần có mục tiêu, hãy viết ra giấy. Đừng phí thời giờ nghĩ vẩn vơ, chỉ có hành động mới giúp được bạn.


Tôi không hiểu 
Khi ngoài kia gió bão 
Những hàng cây cũng ngã rạp cả rồi 
Khi sinh mệnh dễ tàn như bóng nến
Sao con người vẫn bền bỉ ghét nhau?

-  Nguyễn Thiên Ngân

. Hôm trước nói chuyện với V, mình hỏi V là: V có đam mê ngành mà V đang học không?. V nói với mình là không. Mình hỏi V tiếp: vậy sao V lại học mà còn học rất giỏi nữa, năm nào V cũng được nhận học bổng của trường?. V nói với mình: vì V đã chọn, mà nếu đã chọn thì V phải có trách nhiệm với nó, câu nói này của V làm mình nhớ mãi, nhớ mãi, dù đã nói chuyện với V lâu lắm rồi. Mình chợt nhớ đến một câu trong Hoàng tử bé: “Cậu phải có trách nhiệm với chính bông hồng của cậu”. Vậy đấy, là trách nhiệm
. Mình đã chọn ngôi trường này mà không phải là ngôi trường khác, vì mình thích môi trường ở đó, nó phức tạp, đầy cạnh tranh, năng động, nhiều những con người trẻ tuổi và nhiệt huyết. Nơi mà mình phải cố gắng rất nhiều, rất rất nhiều thì mới mong đuổi kịp được với bạn bè cùng trang lứa. Nơi đã hạ bệ mình, cho mình ê chề khi mà điểm số của mình ở những trường khác thì có thể ngang nhiên và chiễm chệ nhận học bổng, nhưng ở đây thì không. Xin lỗi, em chỉ là một đứa sinh viên khá. Thế mà mình thích. Nó khiến mình lúc nào cũng phải đặt mục tiêu cao hơn tầm với để có cái gì đó mà sống và phấn đấu, những mục tiêu thông thường chỉ mang đến những kết quả tầm thường. Chúng làm mình mệt mỏi và đôi lúc mình chẳng biết mình có đang đi đúng đường hay không. Mà lạ là nếu cho chọn lại, mình vẫn sẽ chọn nó.
.Mình ghét nó, vì ở đó không có ước mơ của mình, mình không học vì đam mê, nhưng mình cũng biết nếu không có nó thì sẽ có những “nó” khác cướp đi điều đó, mà chính xác hơn là tự tay mình cướp đi điều đó từ mình. Nhưng mình cũng yêu nó. Vì nhiều lí do.  Đi dọc khắp các trường Đại Học, mình chỉ thích cái không khí ở đây, căng thẳng, cạnh tranh, mọi người ai cũng phải chạy đua, ai cũng phải phấn đấu, mình thấy như vậy mới là tuổi trẻ, mới hợp với đứa tham lam như mình
.Tấm ảnh này chụp khi kết thúc năm 2. Cũng ngộ lắm, vì sang năm 3 lớp mình phải tách lớp, mình với mấy đứa chẳng còn được ngồi cùng nhau nữa, nhưng vẫn được gặp nhau trên trường. Vậy mà đến buổi học cuối cùng, cả đám xúm xít chụp hình như thể sắp chia tay đến nơi. Nghĩ ra đủ mọi kiểu, từ giơ tay, chụm chân, tự chụp nhau rồi còn chụp cả phượng, cả trường, tự nhiên buồn, và nhớ, có chút tiếc nữa. Chẳng hiểu sao mình lại còn yêu trường nhiều hơn, muốn gắn bó với nó nhiều hơn. Nếu không có nó, mình sẽ chẳng bao giờ được gặp những đứa bạn tuyệt vời như thế, tuyệt-vời-đúng-nghĩa. Mình đã cùng cười, cùng vui, giận nhau, nói thẳng vào mặt nhau những điều không hay bla bleu, và rồi lại thân nhau hơn. Nếu có gì đó thời ĐH để nhớ thì có lẽ mình sẽ nhớ nhất là tụi nó. Mình yêu trường chỉ vì yêu tụi nó thôi.
. Mai sẽ bắt đầu một học kì mới, một chặng đua mới (với mình). Vẫn sẽ là những mệt mỏi, cố gắng, chán nản, buông rồi nắm nhưng tuổi trẻ ấy, đối với mình, không có gì để tiếc nuối cả. Dù chẳng biết mình có chọn nhầm hay không nhưng chắc chắn một điều, lựa chọn ấy đã giúp mình gặp những con người tuyệt vời và có những kỉ niệm tuyệt vời.

. Hôm trước nói chuyện với V, mình hỏi V là: V có đam mê ngành mà V đang học không?. V nói với mình là không. Mình hỏi V tiếp: vậy sao V lại học mà còn học rất giỏi nữa, năm nào V cũng được nhận học bổng của trường?. V nói với mình: vì V đã chọn, mà nếu đã chọn thì V phải có trách nhiệm với nó, câu nói này của V làm mình nhớ mãi, nhớ mãi, dù đã nói chuyện với V lâu lắm rồi. Mình chợt nhớ đến một câu trong Hoàng tử bé: “Cậu phải có trách nhiệm với chính bông hồng của cậu”. Vậy đấy, là trách nhiệm

. Mình đã chọn ngôi trường này mà không phải là ngôi trường khác, vì mình thích môi trường ở đó, nó phức tạp, đầy cạnh tranh, năng động, nhiều những con người trẻ tuổi và nhiệt huyết. Nơi mà mình phải cố gắng rất nhiều, rất rất nhiều thì mới mong đuổi kịp được với bạn bè cùng trang lứa. Nơi đã hạ bệ mình, cho mình ê chề khi mà điểm số của mình ở những trường khác thì có thể ngang nhiên và chiễm chệ nhận học bổng, nhưng ở đây thì không. Xin lỗi, em chỉ là một đứa sinh viên khá. Thế mà mình thích. Nó khiến mình lúc nào cũng phải đặt mục tiêu cao hơn tầm với để có cái gì đó mà sống và phấn đấu, những mục tiêu thông thường chỉ mang đến những kết quả tầm thường. Chúng làm mình mệt mỏi và đôi lúc mình chẳng biết mình có đang đi đúng đường hay không. Mà lạ là nếu cho chọn lại, mình vẫn sẽ chọn nó.

.Mình ghét nó, vì ở đó không có ước mơ của mình, mình không học vì đam mê, nhưng mình cũng biết nếu không có nó thì sẽ có những “nó” khác cướp đi điều đó, mà chính xác hơn là tự tay mình cướp đi điều đó từ mình. Nhưng mình cũng yêu nó. Vì nhiều lí do.  Đi dọc khắp các trường Đại Học, mình chỉ thích cái không khí ở đây, căng thẳng, cạnh tranh, mọi người ai cũng phải chạy đua, ai cũng phải phấn đấu, mình thấy như vậy mới là tuổi trẻ, mới hợp với đứa tham lam như mình

.Tấm ảnh này chụp khi kết thúc năm 2. Cũng ngộ lắm, vì sang năm 3 lớp mình phải tách lớp, mình với mấy đứa chẳng còn được ngồi cùng nhau nữa, nhưng vẫn được gặp nhau trên trường. Vậy mà đến buổi học cuối cùng, cả đám xúm xít chụp hình như thể sắp chia tay đến nơi. Nghĩ ra đủ mọi kiểu, từ giơ tay, chụm chân, tự chụp nhau rồi còn chụp cả phượng, cả trường, tự nhiên buồn, và nhớ, có chút tiếc nữa. Chẳng hiểu sao mình lại còn yêu trường nhiều hơn, muốn gắn bó với nó nhiều hơn. Nếu không có nó, mình sẽ chẳng bao giờ được gặp những đứa bạn tuyệt vời như thế, tuyệt-vời-đúng-nghĩa. Mình đã cùng cười, cùng vui, giận nhau, nói thẳng vào mặt nhau những điều không hay bla bleu, và rồi lại thân nhau hơn. Nếu có gì đó thời ĐH để nhớ thì có lẽ mình sẽ nhớ nhất là tụi nó. Mình yêu trường chỉ vì yêu tụi nó thôi.

. Mai sẽ bắt đầu một học kì mới, một chặng đua mới (với mình). Vẫn sẽ là những mệt mỏi, cố gắng, chán nản, buông rồi nắm nhưng tuổi trẻ ấy, đối với mình, không có gì để tiếc nuối cả. Dù chẳng biết mình có chọn nhầm hay không nhưng chắc chắn một điều, lựa chọn ấy đã giúp mình gặp những con người tuyệt vời và có những kỉ niệm tuyệt vời.

Anonymous asked:

Bạn là đứa giả tạo nhất tumblr mà tôi từng biết :))))

À, thế bạn thấy bộ mặt thật của mình chưa :/. Nó khá tệ…:

"Clgt ?_?
Dell quan tâm =.=”

Mà lần sau có gửi nếu thấy mình hông reply thì hãy hiểu là mình hông thèm rep nha :|. Tốn calo với cả hơi mỏi tay. Tính ko reply rồi đó chứ, cơ mà sợ bất lịch sự :3
Không tiễn nhé ( sợ bạn muốn ở lại =)) )